Banner
Banner
HƯỚNG ĐI CỦA ĐOÀN DU TĂNG THẾ-GIỚI. PDF Print E-mail
Sunday, 24 October 2010 04:45

Một cảm-nghĩ; một ý-niệm, và một cái nhìn cho :

 HƯỚNG ĐI CỦA ĐOÀN DU TĂNG THẾ-GIỚI.

 G.S/T.S Thích Tuệ-Minh

 Mùa Vu-Lan năm nay, Phật-lịch năm 2554, tại Thủ phủ Calỉornia cũng nhằm mùa BÁO-ÂN tại Việt Nam:   BÁO-ÂN đó là tứ trọng ân, gồm ân tam-bảo; ân đất nước; ân phụ-mẫu, và ân đàn-na tín-thí. Đối với nhiều người, đặc biệt là các nhà sư Phật Giáo, thì ân chúng sanh lại là ân hệ-trọng hơn cả.

Vì sao ân chúng sanh lại là ân hệ-trọng nhất? Vì nó có liên hệ với chính chúng ta.

Theo thuyết luân hồi, thì trong chúng-sanh đó, biết đâu chẳng có ông, bà, cha, mẹ, anh ,chị, em, con, cháu ta từ đời kiếp nào đó .

Chúng-sanh cũng gồm có kẻ ân, người oán từ muôn, ức kiếp đời trước vẫn còn trôi nổi, trầm luân vì oán ân chưa dứt sạch. Cho nên, họ còn duyên với chúng ta để gặp lại nhau trong cõi đời này.

 Nay mùa VU-LAN THẮNG-HỘI về trên đất nước tha hương này, Tuệ-Minh tôi có đôi lời tâm sự cùng đồng bào Phật tử.

Đã từ mấy chục năm nay, Tuệ-Minh tôi đã tự khép kín mình vào Am-Tự, để tự học, tự tu, tự độ.  Tôi khước từ việc xây Chùa to, dựng tượng lớn để mong kêu gọi tiền bạc; đóng góp;  như các chùa Việt khác trên khắp năm châu.  Các chùa này thường do các vị tự phong là: “Reverence; Venerable; Thượng-tọa, Hòa-Thượng” nhằm dễ dàng chiếm tín-đồ, giành bổn đạo như đã xảy ra, sau khi họ tìm đường vượt biên qua các nước TỰ-DO.

 Chính tôi cũng là một trong những người trờ thành lưu vong, sau khi bị Cộng Sản Việt Nam (CSVN) bỏ tù, từ ngày họ cưỡng chiếm miền Nam 1975.Tôi cũng nếm những đau-thương như mọi tu-sĩ Việt-Nam vì đã nằm trong thể chế Việt-Nam Cộng-Hòa. Mọi người đều hiểu rằng, ai đã lọt trong chế độ Cộng Sản, là không còn cái quyền tự do tôn giáo (xem Trung Quốc sau 1950 và Cộng Sản Việt Nam ở Bắc-Việt sau 1954 thì rõ).

Do đó, người thầy TU có chút ít tiếng tăm như tôi, làm sao chẳng bị tù đày? Dù sao, chúng tôi cũng may hơn các Sư Sãi tại Campuchia khi họ bị đem ra cánh đồng chết (death' field) đập đầu giết chết.

Tuy bị tù đày; nhưng tôi không hận Việt Cộng, vì tôi nghĩ rằng họ vẫn là “người” như chúng ta, chỉ khác là họ VÔ MINH, bị mắc vào cái “NGHIỆP” cộng sản.  Bất hạnh thay với toàn thể đồng bào, cho đến nay, họ vẫn độc tài đảng trị kiểu 'cộng sản', trên căn bản bạo lực trấn áp dân chúng, huấn luyện trẻ con thành "con người MỚI Xả Hội Chủ Nghĩa" biết theo dõi, nghi ngờ, tố cáo lẫn nhau, ngay cả những người trong cùng một gia đình. Họ vẫn gieo rắc hận thù ý thức hệ, hận thù giai cấp, mỗi lúc một lớn tại Việt-Nam dù biết rằng chủ nghĩa cộng sản đã bị lịch sử đào thải, chế độ cộng sản mà họ tôn sùng, đã cáo chung năm 1989 (sự sụp đổ thình lình của chủ nghĩa cộng sản năm 1989, và sau đó, sự tan rã của khối Liên Bang Sô Viết vào năm 1991) ngay tại cái nôi ra đời cái chủ nghĩa xã hội hoang tưởng, vong bản, phi nhân tính.

Tôi tin rằng đã đến lúc mà sự kiện lịch sử đủ rõ nét làm “sáng mắt” họ; đã đến lúc lòng yêu nước của toàn dân sẽ thôi thúc họ; đã đến lúc mà tình tự dân tộc có thể cảm hoá họ; đã đến lúc mà đạo pháp có thể thức tỉnh lương tâm họ!

 Nhân đây, tôi thành tâm kêu gọi chính quyền Cộng Sản, hãy chấm dứt bán rừng, bán biển vì quyền lợi của đảng Cộng Sản. Hãy chấm dứt cướp đất của dân vì lòng tham nhũng của cán bộ Cộng Sản.

Các đảng viên Cộng Sản hãy chấm dứt gieo rắc hận thù giai cấp hoang tưởng trong thời đại “toàn cầu hoá” ngày nay. Hãy chấm dứt cái “NGHIỆP Cộng Sản” ngoại lai, phản dân tộc đó.

Các công an, cán bộ, bộ đội hãy mau tỉnh ngộ, chớ tiếp tay cho Cộng Sản, trả vay nghiệp chướng.

Các người, hãy BÁO-ÂN đất nước, bằng cách sám hối tội lỗi, trở về với Phật tánh an lành vốn có trong mọi chúng sanh; trở về với dân tộc vốn bao dung rộng lượng; trở về với đồng bào ruột thịt vốn hiền hoà che chở, trở về với anh em một nhà vốn đùm bọc tương thân!

  Về phần cá nhân tôi, nếu tôi hận thù họ mà quên tu-thân mình; thì thời-giờ trôi nhanh đã giết chết tôi một cách âm-thầm! Tôi tự hỏi lòng mình: “mình học, hiểu về Phật mà sao không tự mình GIẢI-NGHIỆP; mà mãi ôm hận để được cái gì “? Câu hỏi đặt ra đã là trả lời rồi, dưới ánh sáng của BI, TRÍ, DŨNG.

 Nay, chúng tôi chủ trương viết bài này là XÂY DỰNG ĐẠO PHẬT TRONG TINH THẦN KHOA HỌC; KHÔNG MÊ TÍN; KHÔNG MỊ TÍN ĐỒ; mà muốn TÌM VỀ CON ĐƯỜNG BÁT NHÃ mà ĐỨC PHẬT ĐÃ ĐI. Trong suốt 49 năm tại thế, NGÀI đã chỉ dạy; đã hướng ĐẠO cho CHƯ-TĂNG cùng thực-hành đạo VÔ-THƯỢNG CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC.

 Sau đây là vài ý kiến của tôi, xin chia xẻ cùng qúy Phật Tử về các hiện tượng gần đây:

 Về chỗ ăn ở, Đức Phật chỉ dùng TỊNH-XÁ nhỏ, đơn sơ, đủ chỗ cho chư Tăng tạm trú trong lúc đi khất-thực phương xa, nhưng không lấy nơi đó làm nơi nương tựa vĩnh-viễn của riêng ai.TỊNH-XÁ củng có thể lớn hơn, nhưng vẫn giản dị, để chư Tăng vân tập kiết-hạ trong mùa AN-CƯ mà thôi.

Với quan niệm như thế, Đoàn Du Tăng có khuynh hướng phát triển các RV (mobile homes) làm "Chùa Lưu động" như là phương tiện vừa để di hành, vừa để tạm trú mưa nắng trên bước đường du hoá, phục vụ nhân sanh.

Vì thế, chúng ta cần tiếp cận TAM BẢO (Phật, pháp, tăng) và tu bồi "ngôi chùa đơn sơ chân thật trong TÂM" mỗi người, hơn là “temple” nguy nga ảo ảnh ngoài đô thị.

  Về nhu cầu thờ phượng, Đức Phật không dạy chúng ta tạc tượng thờ Ngài để Ngài độ cho ta giải-thoát (!) Đức Phật cũng không chúc phúc khi chúng ta Tụng KINH cho Phật nghe, để kể CÔNG (!) Đức Phật cũng không dạy cho chúng ta khen Ngài để ngồi lâu năm trong Chùa, đếm tuổi hạ lên chức (!).

Chính Ngài cũng đã nói: “Nếu Như-Lai là thượng đế, thần, thánh nào đó; thì các thầy chỉ đến ca-tụng Như-Lai để được cứu rỗi, cần gì phải tu?”

Đức Phật khuyên ta TU để tự GIẢI-THÓAT, như con đường Ngài đã vạch sẵn.

Vì thế, chúng ta cần tu bồi, tinh tấn " ông Phật trong TÂM" mỗi người, hơn là tụng KINH cho ông Phật bầng gỗ, bằng vàng, bằng ngọc hay bằng giấy nghe.

 Về nhu cầu tu tập cho bản thân, tôi tin lời Phật dạy qua khoa-học thực-nghiệm: không ai cứu mình, nếu mình không muốn cứu mình? Ai ăn người ấy no; ai tu người ấy chứng!

Tu Phật là thực-tập toàn bộ về Tâm,Thân, Hạnh; Ý; Khẩu.

Tâm,Thân, Hạnh; Ý; Khẩu phải được gạn lọc bỡi: Giới; Định; Huệ thì mới trừ được tam-độc là: THAM, SÂN, SI.

Khi TAM-ĐỘC được giải-trừ thì “MINH-TÂM sẽ KIẾN-TÁNH thành Phật”.

 

Tại sao tôi phải nói ra điều này trước khi tôi vào đề: “MỘT CẢM NGHĨ, VÀ MỘT CÁI NHÌN CHO HƯỚNG ĐI CỦA ĐOÀN DU TĂNG THẾ GIỚI” (THE WORLD ITINERANT MONKS CONGREGATION) trong ngày 10,11, và 12, tháng 09, năm 2010. Đây là ngày kỷ niệm đệ I chu-niên của tổ-chức DU TĂNG KHẤT SĨ do Hòa-Thượng Thích Giác Lượng thành lập.

 Theo những kinh nghiệm mà chính tôi đã sống tại các nước Tây-Phương nói chung, và tại Hoa-kỳ nói riêng, việc xây cất một ngôi CHÙA so với tôi đã có kinh-nghiệm trước đây 20 năm, thì việc kêu gọi Phật-Tử ủng hộ xây một ngôi CHÙA quá dễ dàng như trở bàn tay! Lý do như sau:

1/ Kinh-tế Mỹ đang lúc phồn thịnh, việc làm dễ kiếm. Và người Việt-Nam tỵ-nạn do cần mẫn, chịu khó, cần kiệm dễ có tiền;  

2/ ít Việt kiều về nước Cộng Sản Việt Nam(CSVN) xài tiền vì Chính-phủ Mỹ không giao-thương với CSVN; nên họ có tiền cúng CHÙA.

3/ Chính-phủ Mỹ không mở cấm-vận cho CSVN; nên người Việt  không gởi tiền về nước lo cho thân nhân. Khi chính-phủ Mỹ mở cấm-vận, Người Việt đã có dịp về VN lo cho thân nhân; nên việc cúng Chùa giảm.

5/ Số quí Hòa-Thượng, Thượng-Tọa, Đại-Đức ở thời buổi chúng tôi có mặt tại Hoa-Kỳ; cũng như chùa chiền tọa lạc trên Hoa-Kỳ rất ít; nhưng chư Tăng rất hòa-hợp.

6/ Không có thành phần "Tăng; Cán;Sinh, Thương được nhà nước CSVN đào-tạo trong Mặt trận Tổ-quốc" gửi qua Hoa Kỳ như ngày nay, làm vẫy đục Cộng đồng người Việt ở hải ngoại, và Chùa Việt tị-nạn.

 Ngày nay, chùa chiền tại Hoa-Kỳ tuy mọc lên như nấm, nhưng có rất nhiều tệ nạn. Chính mắt tôi đã chứng kiến có những Chùa chỉ là cái garage; là cái nhà kho; là cái chòi tôn; cái studio, etc…, nhất là tại những thành phố có đông người Việt tị-nạn sinh sống; mà trong đó,Tăng không ra Tăng, Ni chẳng ra Ni. Có Ni còn vẽ chân mày; lông nheo, và nếu có người hỏi về Giáo-Lý thì ngớ-ngẩn quay đi !

Trong khi ấy, Phật-Tử Việt-nam sút giảm niềm TIN bỡi ma-Tăng quậy phá. Hình bóng Sư, Ni; Y-mão, đĩa nhảm nhí… bán đầy các chợ, khiến cho Phật-tử không còn tin vào Chư Tăng, vì không biết “sư thật” hay “sư giả”!. Danh-từ Phật-Pháp cũng bị tiếm danh quá nhiều trên mọi lãnh vực; kể cả “chức-vị” của Phật-Môn.

 Hậu quả là, khi chùa chiền xây lên rồi, mà vị Trụ-Trì không đủ Đức, Hạnh, và Trí để “trì như-lai sứ; hành như lai sự”; thì Phật-tử không còn tin tưởng. Do đó, chùa chiền sẽ không duy-trì được; bỡi vì không có tiền để trả bill mỗi tháng.

 Chúng ta còn nhớ bài học trong thời đức Phật hoằng hóa Giáo-Pháp trong suốt 49 năm, Ngài và đệ-tử Ngài bị bao nhiêu ma-vương, quỉ-sứ, ngoại-đạo quấy phá.

Nên Ngài luôn luôn khuyên dạy chư Tăng nên đề phòng ảo vọng; chỉ dạy cho nhau những ưu-khuyết điểm trong lúc Tu Niệm, cũng như lúc thuyết-giảng Giáo-Pháp. 

Ngoài ra, chư Tăng phải tập trung vào những khóa hạ để tụng “Giới” (duy trì giới luật) cho nhau.

 Hình ảnh của Phật và chư Tăng khất-thực từng đoàn, qua y bát giản dị, “đầu tròn, áo vuông”, chơn chất, thanh tịnh (Uniform yellow Buddha robes), từng bước lên đường khất thực và hoá duyên trong thời xa xưa ấy, vẫn còn tiếp nối tại các nước theo tôn phái Theravada (Nam-Tông) ngày nay.

 Do cơ duyên, nước Việt-Nam là nước giáp mối giữa hai giòng phái Mahayana (Bắc-Tông) và phái Theravada (Nam-Tông). Bắc-Tông đã bắt nguồn từ Trung Hoa phương-Bắc đi lần vào miền Nam Việt-Nam; gặp với phái Theravada đi từ Sri lanka; Thailand; Campuchia,và Ai-Lao. Do đó, hai phái đã từng có cơ duyên hội-nhập lại thành một ở Việt Nam.

Ngày nay, Hòa-Thượng Thích giác Lượng nhân định cư tại U.S.A., một nước có cơ chế thuận lợi cho tự do tôn giáo, phương tiện hành đạo dồi dào, nhân sinh ngày càng ngưỡng mộ triết lý và thực hành an lạc của đạo Phật, nhân loại hướng về đạo xiển dương hoà bình thế giới, nên ngài có cơ-duyên lớn tập hợp được Đoàn Du Tăng. Đó là một Đại Nguyện thể hiện tinh-thần vị-tha, xả ly; mà Đoàn Du Tăng noi theo đúng con đường mà chư Phật đã đi.

 

Với ý-niệm này, tôi Thích Tuệ-Minh xin ủng hộ là một thành viên của Đoàn Du Tăng khất-sĩ Thế-Giới. Một đoàn bao gồm tất cả thành viên tự nguyện gia nhập, không phân biệt tầng lớp xã hội, chủng-tộc, quốc-gia, văn-hóa, tôn-giáo, môn phái (chứ không chỉ là của Việt-Nam tỵ nạn, hay Tây-Tạng lưu vong!).

 Xin kính chúc Đoàn Du Tăng khất-sĩ thế-giới được thành tựu viên-mãn.

 Nam-mô Bổn-Sư Thích Ca Mâu-Ni Phật.

 

Missouri ngày: 15 tháng 10 năm 2010

Last Updated on Sunday, 16 January 2011 20:19
 
Điện Văn Phân Ưu, HÒA THƯỢNG TRÍ CHƠN

Điện Văn Phân Ưu


Kính gửi: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ
Và ban tổ chức Tang Lễ tại Chùa Bát Nhã


Nhận được tin Cáo Bạch của Hội Đồng Giáo Phẩm, Hòa Thượng Chánh Văn Phòng ấn ký, chúng tôi vô cùng xúc động trước sự mất mát của Giáo Hội vì sự ra đi đột ngột của Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Chơn, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành.


Ngài đã thuận thế vô thường, điềm nhiên thị tịch vào lúc 6 giờ chiều ngày 14.3.2011 (Mùng 10.02.Tân mão) tại Chùa Bát Nhã, Santa Ana, California. Thọ thế 79 tuổi, Hạ lạp 46.


Giáo Hội mất đi một bậc Tôn túc Lãnh đạo. Một bậc tài ba có nhiều học vị đã hy hiến cuộc đời phụng sự và phục vụ Đạo Pháp, đóng góp cho nền Văn hóa Phật giáo Việt nam qua nhiều tác phẩm biên khảo, dịch thuật, báo chí v.v…


Môn đồ Pháp quyến mất đi một cây đại thọ che mát tình đời giữa thời đại nắng táp mưa sa, trải qua nhiều cơn Pháp nạn!
Chân thành phân ưu, chia xẻ niềm tình thâm cảm.


Cầu nguyện Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng thượng Tâm hạ Chánh,
hiệu Thích Trí Chơn, Thiền Phái Lâm Tế, đời thứ 43, Tân Viên tịch
Cao Đăng Phật Quốc.

TM. Đoàn Du Tăng Thế Giới
Trưởng Đoàn


Hòa thượng Thích Giác Lượng


KÍNH VIẾNG GIÁC LINH HÒA THƯỢNG TRÍ CHƠN

Kính dâng một nén hương lòng
Viếng cầu đại lão thong dong liên đài
Giác duyên tròn nguyện Như Lai
Linh căn phúc quả yên ngai Niết bàn
Hòa cùng pháp giới Tây phương
Thượng sanh thượng phẩm lọng tàng phủ giăng
Trí năng phụng đạo thường hằng
Chơn thành trọn nguyện Du Tăng độ đời./.

Giác Lượng Tuệ Đàm Tử